FANFIC BJYX | TƯỜNG GIẤY - CHƯƠNG 1
Rèm mi rũ xuống như cánh rẽ quạt, phủ bóng lên khuôn mặt tái nhợt không chút huyết sắc. Giữa không gian tĩnh mịch nhè nhẹ lay động, tựa hồ như chuẩn bị sản sinh ra một hiệu ứng cánh bướm.
Cường độ từ ánh sáng phía trên quá lớn, phản chiếu lại vào đồng tử, xuyên qua mi mắt mỏng manh nổi lên những đường mao mạch xanh mờ nhạt sắc độ không dễ chịu. Tiêu Chiến nhíu mày, cố gắng mở mắt.
Cánh tay theo bản năng muốn đưa lên che chắn, lại phát hiện ra đến cả một đốt xương cũng không thể nhúc nhích.
Giống như đã rơi vào trạng thái hôn mê quá lâu, một cử động đơn giản cũng trở nên vạn phần chật vật.
Vẳng lại bên tai là âm thanh nước chảy từng giọt từng giọt đều đặn, nhịp độ nhỏ đến mơ hồ. Thân thể không theo kịp tốc độ phục hồi của ý thức khiến Tiêu Chiến bắt đầu hoảng hốt, cố sức nghiến chặt hàm răng, run rẩy mở choàng mắt.
Đèn huỳnh quang rọi xuống ánh sáng trắng đến chói lòa.
Một chút cũng không tương đồng với bốn bức tường màu kem và ngọn đèn ngủ vàng dịu trong căn phòng quen thuộc, hình ảnh cuối cùng ghi lại trong não bộ của anh trước khi chìm vào giấc ngủ đêm qua.
Cơn đau không rõ từ đâu đột ngột ập đến, lan ra toàn thân giống như chất độc, truyền thẳng lên đại não cùng mùi thuốc sát trùng rất nồng xộc vào buồng phổi. Tiêu Chiến không nhịn được bật ho dữ dội.
"Anh Chiến, anh Chiến! Anh tỉnh rồi!"
Cơn ho quá mãnh liệt làm cảnh vật xung quanh như chao đảo, thoáng chốc trở nên mờ nhòe. Qua khóe mắt đỏ ửng dâng lên một tầng sương mỏng, một bóng hình phụ nữ xa lạ vội vã chạy lại bên cạnh Tiêu Chiến, nắm chặt lấy tay anh.
"Anh Chiến, anh tỉnh rồi!"
Tiếp xúc thân mật quá mức bất ngờ, Tiêu Chiến kinh hoảng, theo bản năng rụt tay lại.
Mà người phụ nữ kia giống như cũng không chú ý đến, nhấn nút khẩn cấp bên đầu giường anh, giọng nói không giấu được vui mừng cùng kích động.
"Anh Chiến, anh tỉnh rồi, tốt quá, tốt quá rồi! Anh đừng động, anh nằm đó chờ một chút, đừng động, em đã gọi bác sĩ rồi, nhanh thôi, họ sẽ tới ngay...!"
Người phụ nữ nói năng có chút lộn xộn, đến cuối câu thì vỡ ra nghẹn ngào, viền mắt cũng nhanh chóng đỏ bừng.
Tiêu Chiến cố gắng trấn áp nỗi sợ hãi dâng lên trong lòng, lùi sâu vào giường hơn.
"Cô... là ai?"
Thanh âm của anh rất khàn, như đã rất lâu rồi không mở miệng nói chuyện, đặc biệt khó nghe. Thế nhưng người phụ nữ kia lại hiểu được toàn bộ, bàn tay đưa lên luống cuống gạt đi giọt nước mắt trên gò má dừng lại, sững sờ.
"Anh Chiến, anh sao thế? Em là hôn thê của anh mà."
* * *
Tiêu Chiến ngồi trên giường, khí tức trầm mặc rất ít khi tỏa ra từ phía anh như phảng phất xây nên một rào chắn không cho phép bất cứ ai xâm nhập, im lặng lắng nghe lời giải thích của bác sĩ.
Từng câu từng chữ lọt vào tai anh đều rõ ràng, thế nhưng khi truyền tới trung khu thần kinh lại tan rã thành vô vàn mảnh nhỏ, không còn sót lại chút ý nghĩa nào.
Hiện tại là năm 2028, anh đã ba mươi bảy tuổi.
Xuất đạo được hơn một vòng mười năm, năm ngoái còn nhận được giải thưởng Ảnh đế đầu tiên trong sự nghiệp.
Mùa xuân tới sẽ kết hôn với người phụ nữ kia, tên cô là Lưu Nhiên. Hai người quen nhau trong một bộ phim cách đây hai năm, anh là nam chính, cô là nữ phụ.
Hết thảy đều không có gì trùng khớp với những dữ liệu hiện có trong đầu Tiêu Chiến.
Anh vừa trải qua sinh nhật lần thứ ba mươi mốt của mình cách đây vài tháng, hồng lên còn chưa tới hai năm. Tâm sự nghiệp còn phân tán rất nhiều, trái lại toàn bộ tâm tư lại chỉ đặt lên duy nhất một người, còn hận không thể mỗi phút mỗi giây đều ở bên người ấy, cùng nhau trải qua trăm vị nhân sinh.
Mà người ấy, tuyệt đối không phải là người phụ nữ tên Lưu Nhiên ngồi cạnh anh, cố gắng đè nén xuống tiếng khóc của mình lúc này.
"Bệnh nhân vừa hồi tỉnh sau đại phẫu, có thể sẽ xuất hiện vài di chứng không thích hợp. Việc mất đi một phần ký ức tạm thời đối với chấn thương vùng đầu là trường hợp không hiếm, trải qua một thời gian theo dõi, kết hợp với các bệnh pháp trị liệu đặc thù, khả năng hồi phục là rất lớn. Điều quan trọng là gia đình cần kiên nhẫn, không thúc giục bệnh nhân hay để bệnh nhân phải lo nghĩ nhiều, rơi vào trạng thái kích động sẽ rất dễ nảy sinh phản ứng tiêu cực..."
Vị bác sĩ già sau khi kiểm tra tổng quát tình hình của Tiêu Chiến thấy mọi chỉ số đều ổn định, lại nhìn anh suốt từ đầu tới cuối quá trình đều yên lặng không nói một lời, có chút ái ngại quay sang dặn dò Lưu Nhiên. Đôi mắt cô đỏ hoe, liên tục gật đầu nghe căn dặn, còn cúi người chào khi ông rời đi.
Tiêu Chiến lẳng lặng nhìn sang, có lẽ là một người rất có nề nếp.
Nhưng không quen thuộc, vẫn là không quen thuộc.
Lưu Nhiên sau khi hiểu rõ Tiêu Chiến không nhận thức được mình thì không lại gần anh nữa, cũng không dám để lộ cho anh thấy trong mắt mình có bao nhiêu mất mát. Ngồi xuống ghế gỗ cách anh một chiếc tủ đầu giường, cô nhỏ giọng, thanh tuyến run run.
"Anh Chiến, trước mắt anh cứ nghỉ ngơi. Em đã gọi cho bố mẹ anh rồi, tối nay bố mẹ sẽ đến."
"Tôi... bị làm sao vậy?"
"Là tai nạn xe cộ. Ba tuần trước anh từ sân bay trở về nhà, tuyết rơi quá dày khiến đường cao tốc trơn trượt, trợ lý Lâm mất lái, xe tông... tông phải xe tải đi ngược chiều."
"Vậy..."
"Trợ lý Lâm bị thương không nhẹ, nhưng đã qua giai đoạn nguy hiểm rồi, giờ đang trong quá trình hồi phục."
Tiêu Chiến âm thầm thở dài một hơi. Nghe Lưu Nhiên nhắc đến trợ lý Lâm, anh bỗng chốc lại cảm thấy hiện thực này bắt đầu giống với hiện thực hơn rất nhiều.
Trợ lý Lâm là người đã theo Tiêu Chiến kể từ khi anh tách ra thành lập phòng làm việc riêng, tính cách lẫn năng lực đều không cần bàn cãi, thậm chí có thể xem là anh em thân thiết của Tiêu Chiến.
Cũng là người duy nhất trong văn phòng biết được chuyện giữa anh và người ấy.
Không ngờ khoảng cách sáu năm này lại được nối liền bởi một mắt xích không đầu không đuôi như thế.
Nhưng trọng điểm chính là, Tiêu Chiến một chút cũng không tin, cảm thấy hết thảy mọi chuyện đều hoang đường. Anh còn nhớ rất rõ, ngày hôm qua anh và người ấy còn trò chuyện tới khuya, sau đó ôm nhau ngủ. Đã lâu lắm rồi hai người mới sắp xếp được một kỳ nghỉ cùng nhau, có bao nhiêu chờ mong, bao nhiêu hưởng thụ.
Còn hẹn sáng mai tỉnh dậy sẽ bắt đầu đi trượt tuyết. Anh mang theo máy ảnh, muốn chụp cho người ấy một bộ ảnh khác, người ấy đã học được thêm không ít động tác mới rồi, càng ngày càng thành thục, càng ngày càng mê người.
Người ấy, người ấy, chỉ cần nhắc đến đã khiến anh rung động mê luyến, giờ phút này đau đớn lan tràn trong tim.
Sao anh có thể có một người vợ chưa cưới?
Sao anh bị tai nạn nghiêm trọng đến mức độ này, mà khi tỉnh dậy, người ấy lại không phải là người anh nhìn thấy đầu tiên?
"Có thể cho tôi... mượn gương một chút được không?"
"A... được, được chứ, anh Chiến, đây."
Lưu Nhiên nhìn vẻ thất thần cùng bộ dáng suy yếu của Tiêu Chiến, không dám tiến cũng không dám lùi, lại càng không biết phải nói thêm gì với anh. Tiêu Chiến có chút run rẩy đưa tay ra nhận lấy tấm gương Lưu Nhiên đưa tới, bàn tay sau ba tuần hôn mê đã gầy thêm một vòng, xanh tới dọa người.
Phản chiếu lại trong tấm kính là gương mặt không hề khác biệt với hình ảnh chính mắt anh thấy ngày hôm qua.
Ngoại trừ đôi mắt ẩn hiện quầng thâm mờ nhạt cùng mái tóc đã hơi dài, nhưng đó hoàn toàn là sự phát triển tự nhiên. Anh vẫn luôn có thói quen mỗi tháng nếu không có công việc đều sẽ cắt tóc một lần.
Thế nên tất thảy đều chỉ là trò lừa gạt thôi phải không.
Dám dọa anh tới mức độ này, cả thế gian cũng chỉ có một người. Em được lắm, xem anh trở về sẽ xử lý em thế nào, Vương Nhất Bác.
Vương Nhất Bác.
Vương Nhất Bác.
Sao em có thể thấy anh trải qua cửu tử nhất sinh mà bỏ mặc anh ở đây, sao em có thể để anh phải đi tìm em.
Còn phải dựa vào việc đọc thầm tên em, không ngừng đọc đi đọc lại giống như niệm một câu thần chú, mới có thể ngăn được nước mắt sợ hãi không ào ạt đổ xuống.
Tiêu Chiến gượng ngồi dậy, ý đồ muốn rời khỏi giường. Lưu Nhiên cả kinh, vội vàng bước tới đỡ anh.
"Anh Chiến, anh muốn đi đâu? Thân thể anh chưa khỏe hẳn, đừng vội cử động, anh cần lấy gì, để em lấy giúp anh."
Bàn tay Lưu Nhiên sắp chạm đến khuỷu tay Tiêu Chiến lại bị anh lách người né đi, toàn thân trên bởi vì chuyển hướng bất ngờ mà đánh thẳng một trận đau đớn đến đến đại não. Anh hít sâu một hơi, thái dương đổ xuống mồ hôi lạnh.
"Tôi về nhà."
Lưu Nhiên trong chớp mắt hiểu rõ ý tứ của Tiêu Chiến, cầm lấy một tấm khăn dày đỡ lấy cánh tay anh, cẩn thận duy trì khoảng cách.
"Anh Chiến, bố mẹ anh..."
"Giúp tôi với."
Tiêu Chiến vịn vào thanh treo dịch truyền trên đầu giường, bởi vì gắng sức mà các khớp ngón tay càng trở nên trắng bệch.
Ánh mắt lộ ra quyết tuyệt và quẫn bách.
Giống như một con thú nhỏ bị thương, đối với cả thế giới đều trở nên ngờ vực, chỉ muốn một lòng trở về hang ổ của mình, chỉ nơi ấy mới đủ an toàn, mới có thể chậm rãi trị lành vết thương.
Hô hấp của anh trở nên dồn dập, đau đớn từ đôi chân đã quá lâu không phải chống chịu sức nặng của cơ thể giờ phút này giống như bước lên bàn chông, nỗi đau xa lạ đáng sợ khiến Tiêu Chiến toàn thân phát run.
Anh khàn giọng nói, thanh âm vừa thô vừa yếu ớt, không còn sót lại chút nào âm điệu đặc trưng của người phương Nam vốn luôn dịu dàng.
"Làm ơn."
Nhận xét
Đăng nhận xét